Nhảy xa cần tốc độ chạy đà tối đa ở bước cuối.
Đưa đối thủ ra ngoài tầm đánh không tốn kỹ thuật gì, nhưng lùi mãi sẽ chạm vạch cuối và bị xử thua ở nhiều luật.
Má trong cho độ chính xác cao hơn nhưng lực yếu đi, nên chọn kiểu sút theo khoảng cách tới khung thành chứ không theo thói quen. Người này quyết định ai sẽ dứt điểm, nên đọc được hàng chắn đối phương quan trọng hơn kỹ thuật chuyền đơn thuần.
Trượt băng chấm theo kỹ thuật, độ khó. Về giữa sân sau mỗi cú đánh là thói quen cơ bản. Đánh cao sâu là cách lấy lại thời gian khi đang bị dồn ép, tạo khoảng nghỉ để về lại vị trí trung tâm.
Nhịp thở đều quan trọng hơn tăng tốc. Đập bóng vào tay hàng chắn để bóng bật ra ngoài.
Quay vòng ở thành bể là nơi ăn được nhiều thời gian. Đứng chắn hướng đi hiệu quả hơn lao vào tranh chấp, nhất là ở khu vực gần vòng cấm nơi một quả phạt đền là quá đắt. Nhảy cao cần lấy đà đúng góc.
Áp sát ngay khi đối thủ vừa nhận bóng. Bóng lăn theo độ dốc chứ không theo đường thẳng đã ngắm, nên phải ngắm lệch sang phía cao của mặt cỏ. Ở cự ly xa, một cơn gió nhẹ cũng đủ đẩy bóng lệch cả chục mét, nên đọc gió là bước bắt buộc trước mỗi cú phát bóng.
Xoáy lên làm bóng vọt tới, xoáy xuống làm bóng khựng lại, đọc sai loại xoáy là đỡ hỏng ngay cả khi đã kịp đưa vợt tới. Khoảng cách càng xa thì điểm ngắm càng phải cao hơn hồng tâm, đây là lý do mỗi cự ly cần một mốc ngắm riêng.